Tình yêu của đĩ

(Nếu bạn nghĩ tôi là một người ghê tởm, đáng khinh khi viết về đĩ thì tôi cũng sẽ chả phủ nhận điều đó. Vì tôi cũng đã từng nghĩ như bạn…Đừng nghĩ tôi đen tối, vì những người đen tối sẽ chẳng bao giờ biết nói cho bạn hiểu những điều này)

Người ta thường nhắc đến tình yêu mãnh liệt của hai người bình thường

Nhưng chẳng biết sao hôm nay tôi lại nghĩ đến đĩ

Ai cũng khinh đĩ, tôi cũng vậy

Nhưng:

-Đôi khi ta lại đồng cảm hiểu rằng đó là nhu cầu sở thích của họ

-Tôi vẫn quen đĩ vì tôi biết sâu thẳm họ vẫn yêu tôi

-Đôi khi tôi nhìn đĩ, thương đĩ, không hiểu đĩ đã trải qua những cái đêm khủng khiếp đó như thế nào

-Tôi vẫn nhớ đĩ, nhớ lắm, thỉnh thoảng nhớ về kỷ niệm đĩ ngồi cạnh tôi, như ” hai chị em”

Xã hội không chấp nhận những người như đĩ, thậm chí cả tôi, tôi không thể hiểu sao chị làm vậy, không thể hiểu sao một con người chăm ngoan học giỏi lại có thể làm “đĩ”

Phải chăng là do xã hội, xã hội đùn đẩy con người rồi bây giờ lại vô tình bỏ rơi họ…

Tôi nhớ chị, nhớ ngày chị vẫn còn khóc và buồn khi thi thử điểm thấp

Nhớ khuôn mặt trắng, dù cũng không còn ngây thơ…

Nhớ ngày tháng 3 năm ngoài thôi tôi vẫn còn ngồi cạnh chị thi kết nạp đoàn

…..

Vậy mà giờ đây, tôi đâu có ngờ chị, ” xin lỗi, chị không còn là nai tơ”

Thế đấy, phải chăng khi cuộc sống thay đổi suy nghĩ cũng được thay đổi theo…

Tôi tự hỏi tại sao người ta lại không chấp nhận đĩ?

Về già đĩ ở với ai, ngồi nói chuyện cùng ai, hay lại thân già cô quạnh, không con cái, không cháu chắt, và cả không anh em họ hàng….

Nghĩ lại vậy tôi lại thương đĩ, đĩ không có tình yêu mãnh liệt sao, bất diệt sao và tại sao nó không được nhắc đến, không được tôn trọng vậy?

Tôi đã đọc và có thể bạn cũng đã đọc ” Xin lỗi em chỉ là con đĩ”  của Tào Đình…

Chả ai có thể chấp nhận lấy đĩ dù có cho 1 tỉ vnd

Họ sẽ chẳng tự làm mất đi cái luân thường đạo lí đó. Họ sợ dơ, sợ nhục, sợ số phận họ sẽ lại chẳng khá khẩm hơn cái người mà mình đã hi sinh tất cả ấy…

Và vì vậy đĩ không có tình yêu… Tình yêu của đĩ chỉ vỏn vẹn trong một đêm, một đêm kinh hoàng rồi sáng lại trở về với bình yên, cô quạnh và có chút gì đó nhớp nháp của ngày hôm trước.

Ngày đầu tiên làm đĩ, đã ai đã tưởng tượng đến nó chưa. Hay nhắc đến đĩ là bạn đã ghê tởm, khinh bỉ và nghĩ những người viết về đĩ, như tôi là một con người đen tối hay đại loại gì đó là không nên lại gần.

Đến tôi, khi đọc những bài viết này, tôi cũng thoái thác cho rằng ta nên tránh xa những con người này.

Nhưng đến khi lại gần họ, tôi lại thấy họ thật dễ mến và đáng thường.

Có thể tôi đã từng tránh xa họ như những con người bị căn bệnh AISD thế kỷ, nhưng tôi hiểu phần nào trong tâm hồn ấy vẫn còn thanh khiết và nguyên vẹn, vẫn yêu thương tôi, giống như chị.

Đừng sợ đĩ, vì tâm hồn họ không xấu như bạn nghĩ

Đứng sợ đĩ, vì khi bạn đến họ vẫn mời bạn những miếng bánh, đừng nghĩ là trong thứ món quà quý giá mà họ dành cho bạn lại có bệnh

Đừng sợ đĩ, đừng sợ nó hơn cả căn bệnh AISD, vì cả 2 đều rất đẹp…

Xin đừng làm vậy, vì có người vẫn đang cần bạn cứu vớt nơi chân trời kia…

Tình yêu của đĩ có thể làm bạn xúc động!

Đánh giá Trở thành người đầu tiên!
Đọc sách - truyện Tình yêu của đĩ trực tuyếnDownload sách - truyện Tình yêu của đĩ file .pdf .docDownload Ebook sách - truyện Tình yêu của đĩ về máyTải Ebook sách - truyện Tình yêu của đĩ miễn phí

Để lại bình luận