Tôi! Cô nhóc lớp 8 biết yêu!

( có thể ai đang chuẩn bị đọc nói tôi ngốc nghếch, vớ vẩn, lớp 8 yêu đương ư. Nhưng không bạn cũng đã từng vậy, tình yêu không xuất phát từ tuổi tác mà là tâm hồn)

Hôm này tôi quyết định đặt tay vào những dòng nhật ký, nhưng thay vì xưng ” em” như mọi lần. Hôm nay tôi đã quyết định chính là tôi…

Có thể ai cũng đã từng yêu, tôi cũng vậy, thậm chí ở cái tuổi mà người lớn thì luôn cấm đoán chuyện yêu đương, lớp 8.

Ngày hôm nay, tôi vẫn nhớ về người, nhưng theo một cách khác, bao dung hơn dù vẫn ghen, đã có thể nói câu chúc hạnh phúc dù không quá thật lòng…

Tất cả, mọi người thường gọi những chuyện quá khứ là giấc mơ. Nhưng không, tôi gọi đó là sự thật, vì tôi cảm nhận nó đã xảy ra, tôi đã từng yêu, cũng như bạn, cũng có thể đã từng một lần rung động…

Tôi yêu anh, nhớ anh, buồn cũng chỉ muốn chia sẻ với anh….

Tôi yếu đuối, ấu trĩ, ngốc nghếch khi quá phụ thuộc vào cái sự quan tâm chia sẻ của anh mà cố gắng

Tôi hèn nhát khi không dám nói thật lòng mình rằng tôi vẫn yêu anh…

Khoảng thời gian qua, tôi đã núp dưới cái vỏ bọc yếu ớt, của sự tĩnh lặng, chờ đợi yêu thương…

Ngốc nghếch

Ngu xuẩn

Ấu trĩ

….

 

Ai cũng phụ thuộc vào tình yêu khi nó gõ cửa, phụ thuộc vào sự quan tâm, phụ thuộc vào sự lo lắng…

+Nếu không quan tâm thì bạn cảm thấy rằng người đó không yêu mình thật sự

+Nếu mỗi ngày không được nghe thấy câu “aye” hay “eya” thì bạn nghĩ người đó không tình cảm

+Nếu có ngày người đó không gọi hay nhắn tin cho bạn vài lần thì bạn nghĩ họ đã có mỗi tình khác

Có ngày, chỉ cần một câu nói cố gắng vì người đó là bạn có thể ngay lập tức dậy sớm, học chăm, thi tốt, yêu đời…

Sức mạnh tình yêu quả lớn lao!

Tỉnh yêu cho tôi cảm giác, cho tôi giấc mơ, cho tôi hi vọng, cho tôi cả lòng tự trọng cao…

Nhưng tôi biết cũng chính vì nó mà tình yêu của tôi không nguyên vẹn…

Tôi luôn ao ước tưởng tượng ra những thứ không có thật:

– ngày tôi vào a cùng nhau bước vào giảng đường, tôi lộng lẫy ra sao, anh nhìn tôi thế nào, lễ cưới vui vẻ, áp ấm ra sao.

– ngày tôi cũng anh tay nắm tay đi hưởng tuần trăng mặt ở một ngọn núi nào đó: xa xăm, hai người cùng hôn nhau trong cơn gió lộng của buổi chiều trên đỉnh núi

Tôi luôn tự trọng:

– không chịu mở lời trước, khi hai đứa cãi nhau

– luôn ích kỷ, nghĩ rằng anh không hiểu tôi mỗi khi tôi ốm, mệt, buồn

Tôi cảm giác:

– anh cho tôi cảm giác anh vẫn còn yêu tôi nhiều lắm

– anh cho tôi cảm giác hai đứa không thuộc về nhau

– anh cho tôi cảm giác lo sợ, hồi hộp, bồn chồn, vui vẻ khi có điều gì muốn nói

Tôi tin vào thần linh:

– tin rằng khi gặp 1 ng 3 lần mỗi ngày thì nghĩa là có duyên

– tôi tin rằng khi anh nhắc đến tôi mà tôi hắt xì nghĩa là có thần giao cách cảm

Tỉnh yêu thật đặc biết… tôi nghĩ vậy…

Đặc biệt ở chỗ nó mang cho tôi nhiều sự thay đổi trong cuộc sống

mang cho tôi nhiều dư vị, nỗi đau khác mà lần đầu tiên con tim biết rung động

Đặc biệt vì đã có khi tôi muốn quên nó, khác với khi ta muốn quên một người bạn, một người thân,…Quên bằng cách kìm nén nỗi nhớ, thương, buồn, đau khổ, tất cả phải “chôn cất”.

Đặc biệt vì đã có khi tôi nhớ nó da diết, nhớ cả kỷ niệm, nỗi buồn, trân trọng nó, giữ gìn nó trong tim, thậm chí là đau đớn…

Vì anh đã mang đến cho tôi mọi cảm xúc, những bài học, và cả nhiều thủ đoạn nữa ( như kiểu lúc giả vờ bệnh, lúc giở vờ lạnh…)

Vì anh đã mang đến cho tôi một tình yêu chưa bao giờ tắt, mãi mãi nguyên vẹn dù đôi lúc nó đã ngừng đập nhanh…

Anh có thể đã từng là tất cả, nhưng giờ….

………

….

….^^…..

^-^……

…………

—–^.^—-

T-T

Anh vẫn luôn là tất cả…mãi mãi về sau….

Hãy luôn tin vào tình yêu chân chính của chính mình bạn nhé! <3 :*

 

Đánh giá Trở thành người đầu tiên!
Download Ebook sách - truyện Tôi! Cô nhóc lớp 8 biết yêu! về máyDownload sách - truyện Tôi! Cô nhóc lớp 8 biết yêu! file .pdf .docTải Ebook sách - truyện Tôi! Cô nhóc lớp 8 biết yêu! miễn phíĐọc sách - truyện Tôi! Cô nhóc lớp 8 biết yêu! trực tuyến

Để lại bình luận